Người bán hoa cúc dại...

Em chợt nhận ra em chỉ có một mình

không ai nghe em kể chuyện tình bằng bài thơ hoa cúc

người theo người về miền hạnh phúc

những con đường đã gấp khúc nơi em…

lại một ngôi nhà đóng cửa buông rèm

em đến nơi này như con tem đi lạc

đành trở về bên lề mộc mạc

đem chân tình đã nhạt vào tranh

không còn người để em vẽ màu xanh

không tì vết lòng thành trên nét cọ

người đã thành khách trọ

như ngọn gió lưng chừng

nghe quanh đây cằn cỗi như gừng

và một cánh rừng sân si mướp đắng

tiếng thở dài trong chiều im ắng

còn ai người sâu lắng tâm can

có buồn không một chiếc lá vàng

trong quên lãng vẫn ngổn ngang tìm diệp lục

em thấy quanh mình lắng chìm trầm đục

đâu còn màng chuyện…

View original post 38 more words