Blogger Du lịch's avatarKhám phá du lịch Việt Nam

Đi dọc đất nước Việt Nam hình chữ S đâu đâu chúng ta cũng thấy những cảnh đẹp, thiên nhiên hùng vĩ.

Và một trong những cảnh đẹp đó , hôm nay tôi sẽ giới thiệu các bạn đến Vũng Tàu nơi có bãi biển xanh đẹp.

Bãi Sau là một bãi biển đẹp và thơ mộng. Phần bờ cát của bãi biển này không quá rộng, vì có một đội quân hùng hậu gồm các cây dừa xanh cao vút rì rào trong gió biển. Những cây dừa ấy tạo thành một hàng rào xanh tự nhiên ngăn cách biển Bãi Sau với thành phố.Nước biển ở đây đậm màu hơn những bãi biển khác mà tôi từng đến. Cùng với sắc xanh dương thì nhiều chỗ còn có lẫn sắc xanh lá nữa. Phần thoải của bờ cát chạy xuống nước biển khá dài, nên có thể lội…

View original post 508 more words

vanle7's avatarVân Lê

Encanto. Tiếng Việt dịch nôm na là Vùng đất thần kỳ.
Phim kể câu chuyện về một dòng họ nhập cư từ Nam Mỹ (nghe rất thời sự Mẽo rồi nha) 🙂
Sau khi thoát khỏi hiểm nguy, họ tìm đến vùng đất mới lập cư. Cái giá quá đắt trong cuộc thoát thân đã cho họ sức mạnh tinh thần kỳ diệu để vươn lên trong cuộc sống mới. Và họ đạt được thành công, trở nên lớn mạnh, làm chỗ dựa tinh thần cho cộng đồng. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong họ ẩn giấu những nỗi sợ khi ý thức được các nguy cơ đổ vỡ, các rạn nứt đang âm thầm diễn ra…
Mọi người ai nấy đều mệt mỏi khi cứ gồng lên để giữ hình ảnh hoàn hảo về gia đình và bản thân, nhưng họ vẫn phải cố. Họ sợ sự sụp đổ…

View original post 570 more words

 

Chicken soup for the soul: nghe link này bạn nhé!

cropped-img_59341.jpg

Cùng nghe và cảm nhận về “mầm thiện” bạn nghen!

(Link: mầm thiện)

Châu Thanh Vũ's avatarChâu Thanh Vũ

1. Tuổi 20+ là một khoảng thời gian đáng sợ, vì đây là lúc chúng ta được cuộc đời tặng cho rất nhiều ước mơ nhưng lại hiếm khi được tặng kèm một lý do để tin vào những ước mơ ấy.

Nhiều bạn rất thích đi du học, nhưng hoạt động ngoại khóa hay các điểm số của các bạn chỉ thuộc loại khá. Có bạn lại thích muốn được trở thành bác sĩ, nhưng sức học lại thấp hơn mức cần thiết để vào được trường Y. Rồi cũng có bạn thích làm khởi nghiệp (start-up), nhưng chưa bao giờ được học, chưa bao giờ tìm ra người đồng chí hướng, hoặc chưa bao giờ tìm ra một ý tưởng mà không làm lũ bạn phì cười. Cứ như thế, hẳn ai cũng đã từng mơ về một nghề nghiệp yêu thích khi ngồi một mình, nhưng lại…

View original post 1,342 more words

linkid's avatarTâm hồn đẹp Việt Nam

Hít một hơi thật sâu, phình bụng của bạn ra. Tạm ngừng lại. Thở ra từ từ trong năm nhịp. Lặp lại quá trình này bốn lần.

Xin chúc mừng. Bạn vừa làm dịu hệ thống thần kinh của mình.

Kiểm soát hơi thở, như những gì bạn vừa thực hiện, đã được chứng minh có thể làm giảm căng thẳng, tăng sự tỉnh táo và nâng cao hệ thống miễn dịch của bạn. Qua hàng thế kỷ, những yogi đã sử dụng hơi thở kiểm soát, hay còn gọi là pranayama để thúc đẩy sự tập trung và cảm thiện sức sống. Đức Phật quan niệm rằng quán niệm hơi thở là một con đường để đạt đến giác ngộ.

Khoa học chỉ mới bắt đầu cung cấp bằng chứng cho thấy những lợi ích của những thực hành cổ xưa này là có thật. Nhiều nghiên cứu đã…

View original post 1,165 more words

“Em đừng nghe bất cứ ai áp đặt hay nghi ngờ những gì em đang cảm thấy. Kệ người ta nói là không thật. Kệ người ta nói rằng em đang giả vờ. Ít ra có chị hiểu em. Có người ở đây biết những gì em đang từng trải qua, mặc dù có thể không hiểu, nhưng đã từng biết. Họ không chấp nhận thì đó là việc của họ, em hãy cứ ôm những nỗi niềm ấy vào lòng. Chị nghĩ là họ chỉ tỏ ra không chấp nhận, từ chối, tỏ ra không quan tâm vậy thôi; chứ đôi khi, chắc chắn cũng có người mà không phải em hay chị đây, mà thuộc về “bọn họ” – cũng đã từng nghĩ như vậy, nhưng vì sợ cảm thấy yếu đuối, sợ cảm thấy sợ hãi, mà họ chối bỏ. Chúng ta là những tạo vật cô đơn và mong manh, không ai cứng rắn từ trong ra ngoài mãi được đâu. Những người nhạy cảm như em, chị tin là hơn ai hết em hiểu được ý nghĩa cuộc sống và giá trị của những niềm vui cũng như nỗi buồn mà em trải qua từng ngày. Em không như những người khác quay mặt đi với cảm xúc của họ và rồi không biết trân trọng, nghĩ đó là điều hiển nhiên. Em hơn ai hết – hiểu được chính mình đang đau ở đâu.

Cảm xúc đôi lúc rất đáng sợ, và chính chúng ta thi thoảng cũng cố tình lẩn trốn trong đó như một hang động tối tăm, sợ ánh sáng mặt trời chói lóa, sợ tiếng người lào xào mà không bao giờ muốn ra ngoài lần nữa. Và cái này, chị hoàn toàn hiểu. Chúng ta sợ đi tiếp, chúng ta cũng sợ lùi lại, và khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta chẳng có tiến triển gì cả, chúng ta lại hoảng loạn. Đó cũng là tâm lý bình thường. Nhưng dù thế nào, chị vẫn muốn em hướng về phía trước, chậm chậm, chậm như hơi thở của em. Chỉ cần việc em thở, việc em viết thư cho chị, cũng là một bước tiến về phía trước rồi. Em không cần phải tiến về phía mặt trời, em chỉ cần tiến về phía trước mà thôi.”

linkid's avatarTâm hồn đẹp Việt Nam

“Em bé nhỏ của chị,

Chị viết cho em, mặc dù chẳng hề biết em là ai, trông thế nào, có đủ để cho một bà chị cao 1 mét 47 bé tí như chị ôm em vào lòng không? Thôi thì chị cứ ôm vậy.

Chị và em, hai chúng ta đều chán với mấy cái gọi là mục đích, ước mơ hay hoài bão gì gì đó của cuộc đời rồi. Người ta cứ nói phải sống với sự thích thú, khao khát, đam mê gì đó, chị thì lại nghĩ khác. Chị nghĩ chẳng con người nào “phải” sống có ước mơ hay sở thích gì thì mới đáng sống hay đáng quan tâm. Chẳng có cái gì là cái “phải” ở đây cả.

Rồi nữa, mọi người cứ bảo sợ hãi, nguy hiểm, tận thế là cái nhìn được sờ được. Chị thì lại nghĩ cái…

View original post 840 more words

Design a site like this with WordPress.com
Get started